|
TÌNH MẸ- MIỀN XỨ PHƯỚC |
|
Nghĩ về mẹ trời luôn rơi sắc nắng Hoa trong vườn không gió cũng xôn xao |
|
Emerson, triết gia lớn Hoa kỳ, đã kể câu truyện nhỏ thú vị này, nhân một cuộc đi du hành bằng xe buýt.
Vào một ngày trưa hè nóng nực, mệt mỏi chán chường, ông lên một xe buýt và chán nản nhìn bâng khuâng. Các hành khách khác đang ngồi ngủ gà ngủ vịt, xe cứ lao nhanh...Bỗng đến một trạm dừng, thì một thiếu phụ bước lên xe, bế theo một cậu nhỏ. Bà vừa ngồi xuống một góc xe thì bầu khí oi bức của hành khách thay đổi hẳn. Mỗi câu nựng, mỗi tiếng cười, mỗi nụ mỉm của mẹ con cậu nhỏ đó, đều làm cho cả xe rộn rã niềm vui, khuôn mặt ai cũng tươi trở lại, không còn vẻ ưu tư nhọc nhằn vất vả nữa.
Kìa cậu nhỏ đùa giỡn trên gối bà thì duyên dáng và đáng yêu biết bao! Nồng ấm và cảm kích chừng nào! Kìa bao ánh mắt của hành khách đang cắm nhìn vào mẹ con bà, và như vô hình, một bầu khí nồng ấm đang lan toả.
Các anh chị miền Phước long thân mến, Chiếc xe buýt mà các nhà thiên văn gọi là “trái đất” này, đã và đang chạy hằng ngàn năm nay, chạy với một tốc lực khổng lồ, chở hàng triệu hàng tỉ hành khách, đang phải chiến đấu nhọc nhằn đến kiệt sức, mà không biết xe chạy đi đâu...thì bỗng một ngày nọ, cách đây hơn hai nghìn năm, một bà mẹ trẻ bước lên xe, bế một em nhỏ cười vui trong vòng tay bà. Bà vừa mới ngồi xuống trong một góc xe, ở hang đá Belem, thì tâm hồn hành khách nóng ấm lên như chưa bao giờ cảm thấy, và từ đó một hứng vị vô danh đã chiếm đoạt tâm hồn đơn côi của họ. Một sức mạnh mới thấm nhập họ. Và từ đó, Me - Con vẫn du hành với chúng ta, tạo nên một sức lôi cuốn ý nhị khôn tả, tràn đổ vào mọi tâm hồn sức mạnh khích lệ, đang bị bầm đập vì những cuộc chiến âm thầm nhưng mãnh liệt giữa thiện và ác.
Tình Mẹ - Ân sủng dịu ngọt. Tình Mẹ là ánh đèn trong hang Belem, là ngôi sao đẹp nhất trong đêm thánh phúc.Giọng Mẹ êm ngất say ru Hài Nhi là bài Vinh Danh tuyệt vời nhất. Nazaret, có thể không là nơi Chúa Giêsu cư ngụ, nếu đã không có Mẹ. Cảnh đồi Golgôtha rất có thể không tuyệt mỹ, nếu Chúa Giêsu đã không thấy bên cạnh cây thánh giá một bông hồng, mà Chúa hái trước hết bằng chính giá máu của mình.
Và 14 năm nay, cũng chính Người Mẹ ấy đã bước lên chuyến xe địa cầu miền xứ Phước của chúng ta. Tình Mẹ ấy đã cho chúng ta ngắm nhìn Chúa Giêsu trong vòng tay Thiên mẫu giữa cảnh đời ô trọc rừng rẫy núi đồi, lầm than lam lũ …
Gặp được mẹ, anh chị em chúng ta rộn rã niềm vui, ca vang hành khúc :
Trên con đường tiến về nhà Cha, Ta vui sướng có Mẹ Maria Dù vui buồn Mẹ luôn ở bên ta Mẹ dìu dắt cùng đưa bước ta vượt qua.
Gia đình Đồng Công vững lòng cậy trông Trong an bình hợp nhất yêu thương Nguyện sống theo Mẹ, xin vâng như Mẹ, trọn một đời tận hiến cho Mẹ.
Anh hay chị mỗi người một phương, Nhưng ta vẫn có chung một con đường: Là suốt đời cậy tin nơi Trinh Vương, Để nên thánh và nên chứng nhân tình thương. |
|
Nhờ tình Mẹ, chúng ta được gia nhập vào đoàn con ưu tuyển của riêng Mẹ, được cùng nhau trố mắt nhìn lên Mẹ, cậy nhờ Mẹ, ê – a với Mẹ, như Hài Nhi Giêsu, luôn ở trên cánh tay, trong cung lòng và dưới ánh nhìn của Mẹ. Nhờ tình Mẹ mà chúng ta được đổi đời, trở nên có nhiều anh nhiều chị, cả những anh chị đơn sơ, lạc lõng tận miền thượng du sơn cước Sơn Hòa, Bù Đăng nữa. Nhờ tình Mẹ, cứ mỗi dịp đầu năm, hòa nhịp vui cùng cộng đồng nhân loại, hân hoan mừng một năm mới. Hội thánh thì dành ngày này để tôn vinh Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, là ngày Hòa bình thế giới. Đoàn con tận hiến miền Phước long chúng ta cũng rộn rã niềm vui, xúng xính áo quần thật bảnh, tụ tập lại với nhau ở một thánh đường nào đó, để hợp lòng tri ân mẹ, vì mẹ là Mẹ Thánh Quan Thầy của chúng con. Anh chị em chúng ta từ tận miền Phú Giáo cho đến những anh những chị ở tận giáo xứ Thuận Lợi, Thuận Phú; hoặc từ tận Thanh Hòa-Bù Đốp lên cho đến Sơn Hòa-Bù Đăng.
Họp nhau trong thánh đường, chúng ta chia sẻ cho nhau về những hồng ân cá biệt mà Mẹ đã ưu ái dành cho chúng ta trong năm vừa qua.
Mỗi dịp như thế, anh Điểu Tin rất thích lên chia sẻ với anh chị em về ơn lớn mà Mẹ đã can thiệp tại nguyện đường buôn làng cách lạ, cho con anh được sống cho đến ngày hôm nay; khi mà bác sĩ ở trung tâm y tế huyện Bù Đăng “bó tay”, nói với vợ chồng anh rằng: “Đem nó về cho tắt thở đi thôi, không chữa được”. Thế nhưng khi anh ôm con về qua nhà nguyện buôn làng, nhớ đến tình Mẹ, anh đã đặt con lên bàn thờ, đốt nến lên, vợ chồng quỳ mọp dưới chân Mẹ, cầu nguyện tha thiết, tin Mẹ mãnh liệt. Và con anh đã khóc lên đòi bú.
Một gia đình anh chị ở giáo xứ nọ thuở đó, đứa con đầu nhỏ bé của anh chị bị sốt xuất huyết trầm trọng, viêm mạc mắt nặng. Từ vùng sâu mới khai hoang, anh bế con ra trung tâm y tế Phước Long, không thể cấp cứu được, phải chuyển về thành phố. Anh chị ôm con vào bệnh viện Nhi – Tp Sài gòn, mà trong túi mới vay vỏn vẹn được một triệu. Chỉ qua một lần thủ tục xét nghiệm của viện, túi đã hết sạch tiền. Gia đình ông bên cạnh, có đứa con cũng bệnh như thế đang chữa trị. Ông nói với anh:
- Con của tôi tốn hết mười mấy triệu tiền thuốc rồi đấy. Con anh cũng vậy thôi, lo chuẩn bị tiền để mua thuốc…
Anh đã nhớ lại có lần lên nhà Dòng ở Thủ Đức, được thầy dẫn lên Fatima-Bình triệu. Anh nhớ đến nhiều bảng tạ ơn được gắn dưới chân tượng Mẹ. Anh nhớ đến lời kinh mà thầy hằng bắt lên: Lạy thánh nữ Đồng Trinh Maria là Mẹ Chúa Trời, xin hãy nhớ xưa nay chưa từng nghe có ai chạy đến cùng Đức Mẹ…Thế là anh gọi xe ôm chạy ngay đến Fatima-Bình triệu, nhưng không may hôm đó là chiểu thứ bảy, dân Chúa đi lễ quá đông, anh không thể chen đến tận chân tượng Mẹ được, và nhìn lại mình thì chiếc áo thung nhuộm đậm màu đất đỏ, bẩn bụi cả tuần nay, vì mải lo cho con…Anh chỉ lấm lét đứng cuối cửa nhà thờ than thở cùng Mẹ:
- Mẹ ơi! Xin Mẹ chữa cho con của con, con không còn tiền nữa. Con phó thác mọi sự trong tay Mẹ..
Rồi anh ra xe về lại nhà thương, vừa nhìn thấy con trên tay vợ, chị đã vui mừng nói lên:
- Con khoẻ rồi… Thế là hai người lòng đầy cảm xúc, nhận ra đây là hồng ân tình Mẹ, xin tạ ơn Mẹ, và ngay hôm sau về thằng nhà, đứa con cứ khỏe mạnh mà không cần thuốc men gì nữa…
Một gia đình anh chị ở TH, sau một ngày lao động nhọc nhằn, vợ chồng chìm sâu trong giấc ngủ mịt mùng, bên cạnh đứa con nhỏ mấy tháng tuổi. Bỗng anh được gọi dậy cách lạ….vừa mở mắt ra, anh chồng nhìn thấy tay vợ mình đang đè lên mũi của cháu bé, mặt cháu đã tím ngắt, thoi thóp thở…Anh vội kéo tay vợ ra, vừa hô hấp cho cháu bé vừa tạ ơn tình Mẹ đã chăm sóc gia đình chúng con….
Và còn rất nhiều, rất nhiều anh chị cảm nghiệm được ơn chữa lành của Mẹ…không kể xiết … |
|
|
|
Nhưng ơn phần hồn mới chính là hồng ân tình mẹ dành riêng cho các người con sống đời tận hiến: Hầu hết các gia đình tận hiến thật cho Mẹ đều cảm nghiệm được ơn bình an, ơn ham thích sống đời đạo đức, ước nguỵện muốn biến đổi cuộc đời, sống bác ái yêu thương, dễ dàng tha thứ bỏ qua cho nhau hơn…
“Trời có lúc nắng lúc mưa, thì đời cũng có lúc thuận lúc nghịch”. Lúc ánh sáng chan hoà, trăng thanh gió mát, thì cũng có lúc mưa giông gió giật. Qua thập giá đến vinh quang là con đường của chính Giêsu Con Mẹ đã chọn. Mẹ biết rất rõ rằng: “Nếu cùng được chịu đau khổ với Đức Kitô, thì cũng sẽ được cùng hưởng vinh quang với Ngài” (Rm 8, 17).Nhưng có cái đặc biệt là đứa con miền xứ Phước, khi “thông phần đau khổ với Chúa” (1Pr 4, 13) luôn cảm được tình mẹ hiện diện thật sống động, ấm áp, nhiều lúc như “mật ngon mía ngọt” ướp say Thánh ý cao vời.
Anh trưởng xứ Đ.X. đã để lại cho anh
chị em một mẫu gương can trường thưa lời xin vâng cùng Mẹ. Dù khi
anh ở giai đoạn cuối của căn bệnh nan trị, anh vẫn liên lỉ than thở
theo nhịp đau của cơn thở dốc: “Giêsu Maria Giuse, con mến yêu, xin
cứu rỗi các linh hồn”. Dù khi khối u ác tính ở cổ anh đã vỡ toác,
nhìn anh, ai cảm phục vì anh không bao giờ rên lên một lời than
phiền trách, tiếc nuối vì đã tận hiến cho Mẹ. Anh trưởng xứ ở Phú Văn cũng được Mẹ chọn làm của lễ, qua căn bệnh nan trị ở phổi. Anh đã hân hoan mỉm cười thiếp đi trong vòng tay của Mẹ Chúa Trời, bên cạnh các anh chị trong gia đình tận hiến xứ vô vàn thương tiếc…
Anh trưởng xứ Tân Điền cũng được hưởng niềm vui “Nan Trị”, tâm hồn anh lúc nào cũng an vui, một mực phó thác cho tình yêu thương tuyệt diệu của Mẹ Chúa Trời. Mà linh đạo tận hiến cho Mẹ theo gương Chúa Giêsu, cứ thiếp ngủ sâu trong vòng tay, dù khi Mẹ êm ru trong hang đá khó hèn, hoặc ôm chạy qua đường rừng biên giới, tăm tối mịt mù, gươm đao thú dữ.
Và để an ủi anh, từ đời đời Thiên Chúa đã can thiệp cho anh vẫn còn mẹ già, để thay tình Mẹ Chúa Trời hiện diện bên anh trong những ngày cuối đời, mặc dù anh đã trên 60 tuổi. Ai cũng cảm phục tâm tình thơ thảo say yêu thánh ý của anh, anh chỉ dùng những toa thuốc lá rẻ tiền dễ kiếm, rồi an vui trong vòng tay an bài. Cuộc đời “có sinh ắt có tử”, anh như bông hoa nở tròn, Mẹ đã ngắt về thiên quốc tiến dâng Đấng Cửu trùng đúng vào đêm hồng phúc của bé thơ Giêsu, 25.12.2006
Anh Trưởng xứ Đặc Ân cũng được hồng ân ra đi trong vòng tay Mẹ, khi đang đồng hành với Ban Phục Vụ xây dựng gia đình Đức Mẹ tại vùng Đak Ơ.
Anh Phó xứ vùng Phú Giáo, Anh đã sống tinh thần tận hiến thật nhiệt tình, thật hân hoan, thật vui thoả, thật đề huề với mọi anh em, luôn góp ý ước nguyện cho GĐ Mẹ được thăng hoa tốt đẹp. Nhưng anh đã được Mẹ ngắt bất ngờ, trước sự ngỡ ngàng sửng sốt, tiếc nuối của mọi người. Số người đến kính viếng cầu nguyện, và đến tiễn đưa anh thật đông đảo.
Vả không thể tả hết những anh chị đã và đang liên lỉ hiến dâng thân xác làm của lễ “Xin Vâng” cho trọn ước nguyền. Lời nguyện cầu của các anh chị thánh thiện biết bao, giá trị chừng nào...Các anh chị đang kéo ơn trời xuống cho mọi người….
Đúng thực là : Ngọt ngào thấm đẫm đời con, Chính là tình Mẹ yêu con chẳng nề…
Vâng! chính bàn tay Mẹ gầy dựng công trình linh đạo yêu thương thánh thiện này. Linh đạo trở nên giống Chúa Hài Nhi, Con nhỏ bé của Lòng Đồng Trinh Vô nhiễm Mẹ.
Vâng! Cũng chính Tình Mẹ luôn là hấp lực thu hút chúng con bằng sợi dây yêu thương. Có những gia đình Xứ, sinh sống thưa thớt giữa vùng phố thị, cuộc đời thì tất bật bán buôn, gia đình thì “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt Một tuần đến nhà thờ được một lần cũng là đạo đức rồi. Nhưng khi gia nhập Gia đình Mẹ, dù giữa trưa hè nóng nực, nhà thì xa, phương tiện đi lại không có…thế mà các anh chị cứ tìm mọi các để đến hội họp với nhau, với thầy. Muốn bỏ mà cứ thương….
Nếu chính tình Mẹ không gợi lên cho chúng con những niềm vui thích sống tận hiến đó, thì làm sao chúng con có thể duy trì, và vẫn kiên trì hăng say hơn cả 10 năm nay, làm cho chúng con lúc nào cũng mang một ước nguyện trong lòng:
Con muốn sống cuộc đời thơ bé mãi Để Mẹ bồng Mẹ ấp Mẹ nâng niu Như Giêsu con say mến Mẹ nhiều Vòng tay Mẹ cả biển tình lai láng…
Thôi thì, viết về tình Mẹ, dù có lấy nước biển làm mực, lấy lá rừng làm giấy, thì cũng không thể nào tả xiết mối tình cao vời vợt ngất ngân đó. Như lời thánh Augustinô nói: “Nếu đem tất cả tình Mẹ trần gian này sánh với tình Mẹ Chúa Trời, thì chỉ như giọt nước sánh cùng đại dương”.
Ước chi anh chị em chúng ta luôn nhớ lại những hồng ân mà Mẹ đã làm cho chúng ta, luôn cảm nghiệm lấy tình Mẹ, để tri ân Mẹ :
Vạn cửu tình thâm ơn cúc dục Thiên thu nghĩa trọng cửu đạo sinh thành
Ước mong từng anh chị miền xứ Phước, luôn thấm đậm tình Mẹ mãi mãi và mãi mãi. |